Võ Luyện Đỉnh Phong chap 549

Nơi trao đổi, ký gửi, mua may bán đắt các loại vật phẩm trong Võ Lâm Thiên Hạ

Võ Luyện Đỉnh Phong chap 549

Gửi bàigửi bởi toantoanha9120 » Thứ 4 20/05/20 15:03

Đọc truyện tranh Võ Luyện Đỉnh Phong chap 549 để cùng theo dõi diễn biến hấp dẫn trong Vũ Luyện Điên Phong chương 549 mới nhất.
Đọc truyện tại đây : Võ Luyện Đỉnh Phong Chap 568

Chương 552: Xuân Phong Tế Vũ, lặng lẽ vô thanh

Các cao thủ Thần Du Cảnh của liên quan Thất đại gia đều nín thở, lặng lẽ quan sát trận đấu trên không.

Hai vị Thần Du Chi Thượng chưa lâm trận cũng quan sát chặt chẽ.

- Hoắc huynh, Mộng Vô Nhai đó... công lực rốt cuộc ra sao vậy?
Cường nhân mặt chữ điền nọ khẽ hỏi lão béo. Cuộc đấu vừa rồi tuy lão cũng đã quan sát toàn bộ, nhưng không xem trọn vẹn như lão béo kia.

Lão béo Hoắc gia khẽ thở dài, cười gượng gạo:
- Thứ cho ta phải dùng bốn chữ “thâm sâu khó lường” để mô tả.

Lão già mặt chữ điền giật mình, thất kinh nhìn lão béo.

Lão béo lắc đầu bảo:
- Không phải ta nâng người khác lên mà hạ thấp bản thân đâu. Ta sống đến chừng này tuổi, nghiền ngẫm bao năm ở cảnh giới Thần Du Chi Thượng này, cũng đã có cảm ngộ của riêng mình về thiên đạo võ đạo, nhưng chưa bao giờ thấy ai như y cả... Nói thế này đi, nếu đánh tay đôi, kể cả có dùng cách đánh luân phiên, mình y cũng có thể quật ngã cả tám người chúng ta.

- Cái gì?
Lão già mặt chữ điền lập tức biến sắc.

Dù biết Mộng Vô Nhai không dễ đối phó, nhưng lời đánh giá này cũng có hơi quá. Song câu nói này lại thốt ra từ chính miệng lão béo kia, thì tuyệt đối không sai.

Bọn họ đã quen nhau nhiều năm rồi, hiểu rất rõ tính cách lẫn nhau, không có chuyện lão béo Hoắc gia nói quá lên được.

- Ma đầu kia cũng không tầm thường...
Đối thủ bại dưới tay Địa Ma trước đó chậm rãi mở to mắt, trầm giọng nói.
- Tuy không bằng Mộng Vô Nhai, nhưng chúng ta cũng khó mà đối phó được.

Ánh mắt lão béo thoáng hoang mang, lão thì thào:
- Hơn nữa, ta cứ có cảm giác, hai người này và chúng ta... hình như không cùng một đẳng cấp.

- Nghĩa là sao? Sao lại không cùng một đẳng cấp? Bọn họ chẳng phải cũng là Thần Du Chi Thượng còn gì?

- Khó mà giải thích được.
Lão béo nhíu chặt mày, thầm tự so sánh mình với Mộng Vô Nhai, lão cứ cảm thấy người này như đứng trên mây xanh nhìn xuống mình, mình mãi mãi không thể chạm đến tầm cao của y.

- Nói vậy thì Lăng Thái Hư cũng tương đối bình thường thôi.
Dương Lập Đình chen vào.
- Cảnh giới của Lăng Thái Hư tuy xấp xỉ bọn họ, nhưng huyền công và chiêu thức của y cứ thấp thoáng bóng dáng của Mộng Vô Nhai. Có lẽ hai người này cùng đàm luận võ đạo ở Lăng Tiêu Các nhiều năm, nên y góp nhặt được không ít kinh nghiệm quý báu từ Mộng Vô Nhai. Với biểu hiện của y, có lẽ chỉ đánh thắng được hai trận là kiệt sức.

- Thắng hai trận!
Lão già mặt chữ điền kia liền sa sầm sắc mặt:
- Vậy há chẳng phải chúng ta bại hết hay sao?

Tám người họ giáp mặt với ba người này, cho dù Lăng Thái Hư chỉ lâm trận hai lần, thì bản lĩnh của Mộng Vô Nhai và Địa Ma cũng có thể giải quyết gọn những người còn lại.

Dù cho chỉ thắng được một trận cũng được. Nhưng suy nghĩ đơn giản này lại trở thành ước vọng xa vời của những cao thủ Thần Du Chi Thượng, thật đúng là nực cười hết đỗi.

Cả năm người đều mặt mày tái xám, đành chịu bó tay bất lực.

Trước đây trấn thủ Phong Thần Điện, họ thân là Thái thượng trưởng lão của Bát đại gia, bản thân còn là Thần Du Chi Thượng, được thế nhân sùng bái, họ cho rằng thiên hạ này dù có người lợi hại hơn mình, thì cũng chẳng hơn bao nhiêu. Mãi đến hôm nay, họ mới biết mình vô dụng đến đâu.

- Ếch ngồi đáy giếng, thì xem trời chỉ như miệng giếng...
Dương Lập Đình thì thào, ánh mắt đầy sâu xa. Câu nói này vừa thốt ra đã dội sâu vào tâm khảm chúng nhân.

- Diệp huynh, lát nữa, bất kể là huynh đánh với Mộng Vô Nhai hay ma đầu kia, đều phải cẩn thận. Mộng Vô Nhai còn đỡ, ra tay có chừng mực, còn ma đầu kia thì lại hung tàn thủ đoạn.
Người bị Địa Ma đả thương trước đó trầm giọng căn dặn.
- Cả Liễu huynh nữa, tuyệt đối đừng để ma khí của y đả thương... Thứ ma khí này rất khó hóa giải.

Vừa nói, sắc mặt lão ta chợt tái đi. Lão vội vã vận công, rõ ràng là chưa hồi phục được hoàn toàn.

Hai vị cao thủ thượng đẳng của Diệp gia và Liễu gia được nhắc nhở đều khẽ gật đầu. Sắc mặt lão già mặt chữ điền của Diệp gia lại càng nghiêm trọng, lão chợt ngoảnh lại lướt mắt nhìn Dương Khai.

Lúc này Dương Khai đang say sưa chú mục vào trận kịch chiến trên không, cảm ngộ đủ mọi ý cảnh truyền lại từ khoảng không.

Thình lình, một cảm giác mất cân bằng chợt trào dâng trong lòng hắn.

Dương Khai liền cảnh giác, thì chỉ cảm thấy có một luồng hàn khí nhàn nhạt lướt trên người mình. Hắn xem xét cẩn thận thì lại không phát hiện được gì.

Hắn cau mày nhìn về hướng mấy vị cường nhân Bát đại gia, vừa khéo chạm phải ánh mắt của lão già mặt chữ điền Diệp gia.
A
toantoanha9120

 
Bài viết: 181
Ngày tham gia: Thứ 3 08/10/19 17:50
Đã cảm ơn: 0 lần
Được cám ơn: 0 lần

Quay về Mua - Bán - Trao Đỗi



Ai đang trực tuyến?

Đang xem chuyên mục này: Không có thành viên nào đang trực tuyến5 khách


cron